ca sĩ Thanh Hà: Không tin hôn nhân chỉ tin... Tình yêu
01/04/2011 16:50 - Từ Nữ Triệu Vương
Anh ấy cầu hôn, chị biết mình không công bằng khi nói: “Tình yêu của hai đứa bây giờ đang vui vẻ, không cần phải thay đổi. Hay cứ thử kéo dài thêm một thời gian nữa xem thế nào”.

Sau nhiều năm xa Việt Nam, nữ ca sĩ 42 tuổi Thanh Hà trở lại bằng tâm trạng của một người đàn bà đang yêu, có cả sự lo lắng, hồi hộp trong mỗi lần giao lưu với người hâm mộ hay những đêm bỗng thẫn thờ như kẻ trúng tiếng sét ái tình. Cho đến sáng mai ra, mắt có sâu hơn vì mất ngủ, Thanh Hà vẫn cứ cười giòn tan khi nhắc đến hiện tại, hay bất chợt nước mắt tràn mi khi tôi lỡ chạm phải một miền ký ức. Nơi đó chất chồng bao kinh nghiệm tình trường, dẫn đến sự lựa chọn lạ kỳ: từ chối lời cầu hôn của người đàn ông mà chị yêu hơn hết.

Tôi thích cô ca sĩ mang hai dòng máu Việt - Mỹ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khuôn mặt chị, cơ thể chị không có nét nào Việt, ngoại trừ giọng nói. Đôi mắt nâu to tròn, cái trán dồ bướng bỉnh cùng mái tóc vàng nhạt buông hờ gợi nhớ đến khuôn mặt của nữ hoàng nhạc Latin Jennifer Lopez. Có một điều ngạc nhiên là nét đẹp đó không phải do gọt giũa mà chị được thừa hưởng từ người cha Mỹ của mình, ông Bill Williams.

Thẳng thắn chỉ đem lại thiệt hại và tai vạ

Cuộc sống tinh thần của một ca sĩ nhạc nhẹ hải ngoại thế nào?

Hiện giờ tôi có bạn trai nhưng không hứa hẹn và đón chờ hôn nhân. Tôi không còn tin vào hôn nhân nhưng rất tin vào tình yêu. Tôi từng gãy đổ hai lần rồi. Nhưng chắc lỗi do mình thôi, mình khó chịu và người ta chịu không nổi.

Sao lại “tại mình thôi”?

Ngày trước, nếu tôi không thích ai đó, chỉ cần họ đứng gần là mình thể hiện thái độ rồi. Tôi thấy tính thẳng thắn chỉ đem lại thiệt hại và tai vạ trong cả công việc cũng như đổ vỡ hôn nhân. Chẳng hay gì tính thẳng thắn cả, cái hay nhất là biết nhún nhường, co giãn.

Sự tan vỡ ấy có nhanh chóng không?

Với Andy, người thứ nhất, là do không hiểu nhau. Chúng tôi có một cô con gái Quỳnh Tiên (tên tiếng Anh là Isabella hay Bella), năm nay 11 tuổi. Lúc kết hôn với Andy, tôi 29 tuổi, sống chung 2 năm rưỡi, tôi muốn ly thân và 1 năm rưỡi sau đó thì ly hôn.

Hai người biết nhau như thế nào?

Andy là người Việt nhưng sang Mỹ từ năm 7 tuổi, sống tại Houston. Còn tôi lúc đó đang sống ở Cali với mẹ nuôi. Hôm tôi hát cách Houston 3 tiếng đồng hồ chạy xe, Andy tình nguyện đưa ba người chị họ đến nghe tôi hát. Tôi chơi với Chi, chị họ của Andy, nên trò chuyện thoải mái. Nhưng khi đó tôi chẳng có ấn tượng gì về anh ấy. Sau đó, Andy xin Chi số điện thoại của tôi. Tôi đồng ý cho và nói: “Nếu anh ấy qua Cali, tôi chở đi chơi”. Hai tuần sau, Andy gọi điện nói là muốn qua chỗ tôi. Anh mang theo cái hộp to, dài và xấu. Tôi nhận quà, ban đầu không biết đó là gì nên nói: “Em đâu biết đàn mà anh tặng đàn”. Andy bảo: “Không có, không có”.

Tôi thấy khuôn mặt anh ấy đỏ bừng vì xấu hổ khi tôi mở hộp. Hóa ra vì ngại mang hoa ở ngoài nên anh cho vào hộp. Rồi hai đứa quen nhau từ đó.

Andy không phải là mối tình đầu tiên của chị chứ?

Không! Tất nhiên rồi. Trước đó tôi đã yêu vài người chứ, khi ấy tôi đã hai mươi mấy rồi. Cưới nhau năm 29 tuổi, 30 tuổi tôi sinh Quỳnh Tiên.

Vì sao chị chịu kết hôn với một anh chàng có phần... ngờ nghệch như vậy, trong khi chị lại là nghệ sĩ, rất nhạy cảm, cần một người đàn ông tinh tế?

Thì Andy muốn kết hôn. Anh ấy thật thà, đẹp trai, cao lớn và là doanh nhân. Sau này lấy nhau về rồi mới biết Andy khó chịu. Chuyện xã giao, công việc làm ăn, đi đâu anh cũng muốn vợ đi cùng, còn tôi lại không thích. Những người làm ăn hay đưa vợ đi giao lưu, giới thiệu. Nhưng lúc đó mình không hiểu vì mình dốt, còn Andy nghĩ tôi hiểu nên không giải thích điều này. Và giờ thì mình mới hiểu.

Lúc đó, gia đình Andy giàu, bản thân anh ấy cũng rất giàu mà lúc yêu tôi không biết vì mình tiêu tiền của mình mà. Vì vậy khi cưới, ai cũng nghĩ tôi lấy Andy vì tiền và sinh con ngay cũng vì tiền. Điều này khiến tôi tự ái, nên khi chia tay, tôi ra đi với hai bàn tay trắng. Thời gian ly thân 1, 2 năm đầu, anh ấy không nói chuyện với tôi.

Nhưng hàng tháng, Andy vẫn chu cấp tài chính cho chị nuôi con gái chứ?

Điều này tôi không đòi hỏi. Chúng tôi ly dị không cần đến luật sư mà tự thỏa thuận với nhau. Khi đó tôi chỉ nói: “Nếu anh nghĩ Isabella là con anh thì anh hiểu mình cần phải làm gì”.

Năm đầu hôn nhân, hai người sống với nhau có vui vẻ không?

Cả hai sống với nhau rất vui, nhưng tôi bắt đầu nhớ nghề và đòi đi hát. Những rạn nứt nhỏ trong gia đình bắt đầu. Andy nói: “Những ngày lễ, anh chỉ có một mình”. Mỗi lần Andy cùng con gái về thăm (nhà có 11 anh chị em, Andy là con út), mọi người trong gia đình anh đều nói: “Andy lấy vợ đẹp, nổi tiếng làm gì, giờ phải thui thủi một mình”. Tôi nghĩ, có thể không ai nói thì Andy sẽ chẳng suy nghĩ nhiều. Nhưng có quá nhiều người nói nên anh ấy chạnh lòng.

Một gia đình giàu có đâu cần người vợ đi kiếm tiền. Chỉ tiếc là chị có đam mê ca hát quá lớn?

Thì đúng vậy! Sống chung được một năm rưỡi, tôi dắt Quỳnh Tiên về Cali ở với mẹ nuôi. Andy vẫn sống tại Houston và hay qua thăm con. Tôi thường nhắc con gọi điện cho ba. Mỗi lần Andy đến Cali thì không có vấn đề gì. Nhưng khi Quỳnh Tiên qua thăm ba, tôi gọi điện anh ấy không bao giờ nghe máy. Vì Andy nghĩ, con gái đã ở đây, tôi không cần đến cô nữa. Mình cũng đâu cần nói chuyện với anh ấy, nhưng mình có nhu cầu trò chuyện với con gái.

Mỗi lần Tiên về ở với Andy, anh ấy muốn con ở thêm 1, 2 tuần là tự ý đổi vé mà không báo với tôi. Tôi ra phi trường đón con không thấy, gọi điện thì anh ấy mới cho biết. Tôi rất nguyên tắc nên không chấp nhận cách hành xử như vậy. Tôi bảo: “Nếu còn như vậy nữa, anh sẽ phải nói chuyện với luật sư”. Sau đó, tôi và Andy không nói chuyện với nhau một thời gian dài.

Con gái chị có biết ba mẹ khó xử vì mình như vậy không?

Quỳnh Tiên biết ba mẹ cãi nhau nhưng chỉ im lặng và viết nhật ký. Một lần vào phòng con, vô tình tôi đọc được tờ giấy con viết: “Hôm qua mẹ tôi và ba tôi cãi nhau. Ba tôi vừa đi khỏi thì mẹ tôi đóng cửa cái rầm. Tôi buồn quá, tôi biết ba mẹ tôi cố gắng ở với nhau vì tôi”.

Tôi và Andy từng quay lại sống với nhau thêm một lần. Cả hai đã cố gắng vì con. Lúc ấy, Andy nhờ Quỳnh Tiên nói: “Mẹ, ba còn yêu mẹ lắm”. Tôi trả lời: “Mẹ sẽ cố gắng”.

Nhưng tình yêu chẳng khi nào cháy hai lần với một người đàn ông?

Chúng tôi ở với nhau khoảng 1 năm, nhưng thường cãi nhau. Tôi không còn yêu Andy để có thể làm hài hước hay nhẹ nhàng cuộc sống của cả hai. Đúng là chuyện tình cảm không thể cố gắng được. Tình yêu đã tắt rồi.

Sau khi đọc nhật ký của con, tôi thấy nếu kéo dài cuộc sống chung sẽ không ổn cho cả ba người. Tôi đã trò chuyện với Quỳnh Tiên, con hiểu nhưng vẫn buồn. Bỗng một thời gian sau, con về nhà, rất vui vẻ nói: “Mom! Con không sao nữa rồi. Hầu như trong lớp của con, ba mẹ bạn nào cũng ly dị”. Con tôi không thấy trường hợp của mình là cá biệt nữa, con bé vui trở lại.

Thi thoảng, Quỳnh Tiên mách tôi: “Mẹ à! Ba có bạn gái”. Tôi nói: “Bạn gái là chỉ có một người thôi, còn ba có nhiều người như vậy thì chỉ là bạn thôi”. Con cự nự: “Thiệt mà, họ đều ở trong phòng ngủ mà”. Andy có rất nhiều bạn gái, họ đến từ nhiều nước khác nhau, ngay cả Quỳnh Tiên cũng không biết ai là bạn gái thật sự của anh ấy (cười).

Chia tay với chị gần 10 năm rồi, Andy có đi thêm bước nữa không?

Cho đến giờ, anh ấy chỉ có bạn gái vậy thôi. Tôi không thấy Andy có ý định kết hôn với cô nào.

Liệu anh ấy còn tình cảm với chị không?

Tôi thấy cử chỉ, hành động có vẻ như là có (cười). Nhưng miệng anh ấy nói không nên tôi đoán chắc là không rồi.

Liệu Andy có giấu diếm tình cảm vì sĩ diện hão không?

Thì thi thoảng vui vui, tôi vẫn “mắng” Andy vì tính đó. Ai thèm anh ấy yêu mình đâu mà cứ phải to miệng rằng chẳng cần đến mình. Nhưng đúng là tôi không còn chút tình cảm nào với Andy.

Sau khi chia tay Andy, chị có kết hôn nữa không?

Một thời gian dài, tôi sống với người đàn ông thứ hai. Chúng tôi không làm giấy tờ nhưng theo luật của Cali, ở chung một nhà, chung địa chỉ, sau 5 năm chúng tôi là vợ chồng.

Sau này, cả hai chia tay vì chuyện “con anh, con tôi” khá phức tạp. Tôi đã dọn nhà đi rồi, anh ấy năn nỉ quay lại, cứ như vậy đến 4 lần. Đến lần thứ tư, tôi nói: “Anh à! Em mệt mỏi quá rồi. Em không mang lại điều gì vui vẻ cho anh, em sẽ thương người phụ nữ nào mang đến cho anh hạnh phúc. Thôi để em đi”.

Sau đó, chúng tôi thi thoảng cũng liên lạc với nhau cho đến khi anh ấy có bạn gái. Nói chung, tôi không muốn nhắc đến cuộc hôn nhân này.

Yêu Roland, tôi thấy mình phụ nữ, mềm mại hơn

Tôi thấy chị nói mình đang có bạn trai. Anh ấy chấp nhận yêu “không hôn nhân, không hứa hẹn và không đón chờ” mà chị đưa ra?

Ồ! Đó là Roland Casiquin, người chơi guitar trong ban nhạc The Tranz. Anh ấy hay chơi nhạc cho tôi hát ở các show lớn. Roland là người Philippines, chúng tôi quen nhau qua âm nhạc.

Một lần tình cờ nào đó, chị hay Roland trúng tiếng sét thần tình ái?

(Cười lớn) Có một lần, Roland nhờ anh quản lý ban nhạc gọi điện cho tôi, ngỏ ý muốn song ca với Thanh Hà. Tôi muốn từ chối nên nói sẽ nhận lời với điều kiện Roland hát tiếng Việt. Anh ấy chấp nhận lời thách thức đó. Thời gian đó, chúng tôi không tập với nhau lần nào. Cho đến trước ngày trình diễn, chúng tôi chỉ hát với nhau hai lần.

Tiết mục song ca đó rất thành công với Roland, người hâm mộ của tôi dành cho anh ấy nhiều tình cảm. Tôi có phần ghen tức vì cứ như họ dành những tràng pháo tay cho Roland mà thôi. Tôi về phòng, nhận được tin nhắn bằng tiếng Việt: “Em hát rất hay đêm nay, cưng ạ”. Nghĩ là khán giả hâm mộ nên tôi nhắn lại: “Ai thế này?”. Thì tin nhắn gửi tới: “Trời ơi! Tôi là Roland, cô không lưu số tôi sao?”. Nhắn tin qua lại, anh ấy rủ tôi xuống bar uống cà phê lúc 2h sáng, nhưng tôi từ chối.

Hôm sau, khi chạm mặt Roland dưới sảnh khách sạn, tôi xấu hổ vô cùng. Hai đứa chưa từng nói với nhau quá 5 phút trong công việc, bỗng dưng nhắn tin cả đêm. Cảm thấy chuyện này không ổn chút nào, tôi tránh mặt Roland bằng cách lên một chiếc xe hơi khác trong đoàn. Nhưng ngay lập tức, Roland lại lên chiếc xe đó cùng tôi. Suốt quãng đường, tôi giả vờ ngủ, còn anh ấy sau này kể lại: “Chỉ muốn nói chuyện với Hà mà Hà ngủ làm như mệt lắm vậy”.

Sau đó, anh bạn là người trang điểm trong đoàn mất. Chúng tôi nhắn tin, gọi điện để đi thăm. Tôi nhận thấy Roland rất tình cảm. Chúng tôi làm bạn, trò chuyện nhiều hơn rồi đi diễn cùng nhau. Roland là người sản xuất nhạc có tiếng ở Mỹ. Tôi đặt vấn đề muốn Roland làm album và anh ấy nhận lời. Tôi hỏi chuyện tiền bạc, anh ấy nói: “Tôi thích cô, làm sao tôi nhận tiền của cô?”. Tôi trả lời: “Tôi cũng thích anh, nhưng tôi vẫn muốn trả tiền cho anh. Vì tôi muốn anh có trách nhiệm với công việc”. Roland nói thích tính thẳng thắn của tôi nhưng tôi biết anh ấy sợ tính cách đó của mình. Roland nói: “Hà là đàn bà nhưng lại có tính đó của đàn ông” (cười).

Tình cảm của hai người có bao lâu rồi?

Cũng hơn 2 năm rồi. Roland không dám nói yêu tôi trực tiếp. Một lần tôi đi diễn xa, anh ấy gọi điện hỏi: “À! Anh quên mất một điều, hôm nay anh đã nói anh yêu em chưa nhỉ?” và gửi tin nhắn, hoa đến những nơi tôi biểu diễn.

Gần đây tôi về Việt Nam, Roland gửi cho tôi tấm thiệp với lời nhắn: “Tôi chỉ muốn bỏ một nụ cười lên trên má em thôi”. Bên trong anh ấy viết: “Tôi mơ thấy em trần truồng 1 ngày 3 lần” và vẽ một thằng nhóc ba lém, tóc dựng đứng, mắt nheo lại (cười).

Roland từng trải qua cuộc hôn nhân nào chưa?

Chưa từng.

Thế anh ấy là “phi công trẻ” ư?

Roland trẻ tuổi hơn tôi. Bạn bè đồng nghiệp hay đùa chúng tôi là cặp đôi Demi Moore - Ashton Kutche. Tôi thấy điều này lạ nha! Sau một thời gian yêu, kết hôn rồi tan vỡ, tôi nhận ra rằng: “Mình nên làm đàn bà, chẳng việc gì phải gồng lên. Hôm nay tôi đã giảm đi tính mạnh mẽ, thẳng thắn đến hơn 50% rồi. Tôi nghĩ đó cũng là nhờ Roland”.

Bây giờ tôi thấy vui lắm! Mỗi khi đi xa, tôi luôn bảo Bella cần gì thì chú Roland sẽ giúp đỡ. Anh ấy coi Bella như con gái và nói sẽ làm bất kỳ điều gì cho con bé vui. Anh chàng này cũng không vừa, tấn công thẳng vào trung tâm (cười).

Chị mê chàng Roland đẹp trai, cơ thể săn chắc hay anh nhạc công Roland tài hoa?

Đẹp trai, dáng người thể thao, đúng là Roland có, nhưng điểm mình yêu là tính hiền lành, sống tình cảm. Anh ấy khác tôi. Tôi nóng nảy, cứng cáp thì Roland làm tôi mềm đi, thay đổi hẳn. Yêu Roland, tôi thấy mình phụ nữ, mềm mại hơn.

Tôi mê mua sắm. Có lần tôi muốn mua một món đồ, Roland nói: “Em à, anh thấy em có bộ đồ đó nhưng không mặc. Em để một chỗ nào đó đấy”. Tôi hỏi lại: “Có hả?”. Anh ấy nói: “Nhiều quá! Sao nhớ được”. Nhưng Roland nói tiếp: “Em à! Số tiền đó, rất nhiều gia đình đi chợ, mua đồ cho con cả tháng đó”. Tôi không nói gì, nhưng thôi chẳng mua nữa.

Thật ra, chẳng ai cản được tôi điều gì. Tiền mình mình xài, đâu xin ai đâu. Nhưng Roland biết cách nói và biết cách chế ngự tôi. Tôi bị thuần hóa. Và tôi thấy rất vui.

Vậy là tính chị bớt khó chịu hơn xưa?

Trước đây nếu tôi không thích ai, họ đứng cạnh chào mình, mình nhìn xuyên qua mặt họ và coi như họ không tồn tại. Điều này cũng rất kỳ cục (cười). Tôi thấy mình rất nam tính. Vì lúc nhỏ, tất cả mọi thứ tôi phải tự lo một mình, không có người thân. Tôi lúc nào cũng phải “mặc áo” thật nhiều và xù lông trước bất kỳ nguy hiểm nào đe dọa mình. Nhưng bản chất tôi không phải là người như vậy.

Quỳnh Tiên nói sao về bạn trai mới của mẹ?

Con bé rất thích Roland vì anh ấy là nhạc sĩ, sở trường R&B. Roland làm chung với nhà sản xuất Brian hai album Black Eyed Peas và The End. Đó là loại nhạc và album con bé rất thích. Hai chú cháu thường nói chuyện với nhau về game, âm nhạc, guitar... Con nít mà, cũng dễ dụ (cười).

Cô bé thích Roland ngay từ đầu ư?

Không. Hồi mới quen nhau, Roland đưa hai mẹ con đi chơi. Bella ngồi chơi game ghế sau, anh ấy đưa tay sang nắm tay tôi, Bella liền la lên: “Ông làm gì đó? Ông nắm tay mẹ tôi à?”. Anh ấy hoảng quá, bỏ tay tôi ra rồi nói: “Tôi không chỉ sợ cô mà sợ cả con gái cô. Hai mẹ con giống nhau quá!”.

Có lần Bella nói: “Mẹ! Anh này anh rất thích mẹ. Anh ấy thích mẹ hay thích mẹ hát?”. Tôi nói: “Chắc thích mẹ hát thôi, chứ mẹ già rồi”. Bella đáp lại: “Đâu có đâu, mommy very hot”. Thỉnh thoảng, Bella khen mẹ: “You rock!” (Mẹ cực đỉnh).

Hai mẹ con chị từng về thăm gia đình Roland ở Philippines chưa?

Anh ấy sinh ra tại Mỹ, cả nhà cũng ở Mỹ từ lâu. Chúng tôi từng về Philippines thăm đại gia đình anh ấy. Tôi cũng hay đưa Quỳnh Tiên đến nhà ba mẹ Roland chơi. Họ rất quý mến chúng tôi.

Roland từng chia sẻ, anh ấy giận ba vì ông bắt anh theo học nghề bác sĩ. Ngay cái tên của Roland cũng được đặt từ tên một vị bác sĩ nổi tiếng thời bấy giờ. Roland chiều ba mà học, nhưng anh ấy bỏ giữa chừng và theo âm nhạc. Ông ấy rất giận. Nhưng khi yêu tôi, tôi như chiếc cầu nối hai cha con lại với nhau. Ba mẹ Roland từng nói: “Cảm ơn cô! Tôi không mất một đứa con trai. Tôi cứ nghĩ đã mất nó lâu rồi”.

Có khi nào Quỳnh Tiên nghiêm túc hỏi chị về mối quan hệ của hai người hay không?

Có lần cô bé hỏi: “Mẹ có định làm đám cưới không?”. Tôi hỏi con: “Con có muốn không?”, Tiên nói: “Con không ý kiến, miễn là mẹ vui”. Nhưng tôi không chủ trương chuyện cưới. Chẳng ai nói trước ngày mai nhưng giờ tôi không nghĩ đến chuyện này.

Roland cầu hôn, tôi biết mình không công bằng khi nói: “Tình yêu của hai đứa bây giờ đang vui vẻ, không cần phải thay đổi. Hay cứ thử để thêm một thời gian nữa xem thế nào. Tôi thấy chuyện của mình như lời bài hát: “Em mới yêu lần đầu, anh đã yêu lần sau” (Chuyện hẹn hò của Trần Thiện Thanh) nhưng có điều lại là: “Anh mới yêu lần đầu, em đã yêu lần sau” (cười lớn).

Cảm ơn chị đã chia sẻ!

Box 1

Ca sĩ Thanh Hà tên thật là Trương Minh Hà, sinh ra và lớn lên ở Đà Nẵng. Mẹ chị là con gái ông chủ hiệu giặt đồ và cha là một người Mỹ tên Bill Williams.

Mẹ Thanh Hà yêu cha cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi cha cô mang đồ vào hiệu giặt ủi, bà đã ngắm khuôn mặt điển trai của ông và mong muốn có con với người đàn ông này. Sau đó, hai người yêu và sống với nhau trước sự phản đối gay gắt của gia đình bên ngoại. Khi Thanh Hà hơn 2 tuổi, ba cô mất. Mẹ cô giao con cho người chị ruột, sau đó đi thêm bước nữa.

Box 2

Khuôn mặt chị, cơ thể chị không có nét nào Việt. Đôi mắt nâu to tròn, cái trán dồ bướng bỉnh cùng mái tóc vàng nhạt buông hờ gợi nhớ đến nữ hoàng nhạc Latin Jennifer Lopez.

Box 3

Tốt nghiệp lớp 12, Thanh Hà sang Philippines với mẹ nuôi. Tại đây, cô được mời tham gia một cuộc thi sắc đẹp. Khi ấy cô chỉ nghĩ: “Thi để được mặc váy đẹp, được chụp hình đẹp” nhưng được giải Á hậu 1 và Miss Tài năng. Sau đó, Thanh Hà được mời đi hát ở các phòng trà, club...

Năm 1989, Thanh Hà sang Mỹ và đi hát tại các quán bar, phòng trà nhỏ... Cho đến một ngày, cô gặp nhạc sĩ Lam Phương và được ông giới thiệu với MC Ngọc Ngạn. Từ đó, cô bắt đầu hát độc quyền cho một trung tâm ca nhạc hải ngoại.

Thanh Hà từng được nhắc đến trong một cuốn sách có tựa đề Coming Home (sáng tác của một tác giả người Mỹ sống tại New York) viết về những người con lai Mỹ. Trong đó, cô được mô tả là một trong những cô gái lai Mỹ thành công nhất.

Thanh Hà có hàng chục album với những ca khúc nổi tiếng bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Gần đây, cô vừa ra mắt album Vol.1 The Evolution Thanh Ha với phong cách hoàn toàn mới mẻ, lạ lẫm so với những album trước đây của mình.

common_images/facebook-32.gif common_images/twitter-32.gif
  Bản in Gửi email
MỐT & CUỘC SỐNG ONLINE TRÊN